Lời tạ lỗi cùng thầy

Ngày xưa, con đã không hiểu rằng tuổi học trò đầy sôi động, vui chơi nhưng cũng không được quên rèn luyện kiến thức. Bài tập hôm qua thầy cho, con bỏ vào ngăn khóa kín để lượn lờ theo từng vòng sóng cùng những cú ngã điệu đàng trên sân trượt patin.

Lời tạ lỗi cùng thầy

Chào mừng các bạn đang đến với Chuyên mục Câu chuyện cuộc sống trên Blog Nghề Nghiệp. Tôi là Thành HR sẽ đồng hành cùng bạn trong hành trình này. Và hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau chiêm nghiệm một câu chuyện nói về một cậu học trò và người thầy cùng những lời xin lỗi muộn màng.

Câu chuyện này được mình sưu tầm và lưu lại khá lâu, tuy nhiên không tìm được thông tin tác giả nên mình để nguồn sưu tầm. Nếu có độc giả nào biết được thì có thể để lại comment bên dưới để mình được bổ sung thông tin nhé! Trân trọng.

{tocify} $title={Xem Menu bài viết}

Cậu học trò của ngày xưa

Rồi một ngày con xa rồi mái trường thân yêu, xa rời thầy cô và bạn bè để bước vào cuộc sống, con mới thấy nuối tiếc cho những tháng ngày đã qua. Cái thuở bình yên, mộng mơ của một thời tuổi xanh, thời áo trắng đã không còn nữa, mà thay vào đó là nỗi buồn! 

Nỗi buồn của những lần vấp ngã trước vòng quay khắc nghiệt, đầy cạm bẫy của hiện thực cuộc sống. Bài học ngày xưa thầy đã dạy còn đâu ? Kiến thức bao năm đèn sách giờ chỉ còn là một lỗ hổng lớn; Không đủ để giúp con đứng vững và đi trên con đường đời ...

Thưa thầy! Khi thời gian trôi qua, con mới nhận ra rằng sự nghèo nàn tri thức là sự thiếu hụt, mất mát nghiêm trọng cho tuổi trẻ của con; Và cho dẫu xót xa, hối hận thì cũng đã muộn rồi!

Ngày xưa, con đã không hiểu được rằng tuổi học trò đầy mơ mộng nhưng cũng phải đầy hoài bão cho tương lai. Bài học chiều nay mà thầy đã dạy chính là điều cần thiết để con thực hiện hoài bão ấy. Thế nhưng, bài học đó con đã bỏ quên ngoài cửa lớp, để đắm mình nằm nghe chim hót và mộng thành bướm và hoa.

Ngày xưa, con đã không hiểu rằng tuổi học trò đầy sôi động, vui chơi nhưng cũng không được quên rèn luyện kiến thức. Bài tập hôm qua thầy cho, con bỏ vào ngăn khóa kín để lượn lờ theo từng vòng sóng cùng những cú ngã điệu đàng trên sân trượt patin.

Ngày xưa, con đã tập tành ngồi bên ly cà phê đen để đốt thời gian bằng khói thuốc, mà quên đi rằng thời gian đã trôi đi sẽ không bao giờ trở lại. Con đã quên đi sự kỳ vọng của mẹ cha, công lao của thầy, con mãi vui chơi và chỉ biết sống cho mình và không bao giờ mơ ước. Tương lai ra sao? Mình là ai? Tôi sẽ là ai ? Con cũng không bao giờ tự hỏi.

Lời xin lỗi muộn màng

Thưa thầy! Con trượt dài trên sự hư hỏng của bản thân, con đã tự đánh mất tương lai của mình, con giật mình, con hốt hoảng khi dần nhận ra mình đã phụ lòng mẹ cha, phụ công thầy sớm khuya dạy dỗ.

Xin thầy tha lỗi cho con, khi khuya nay con tình cờ qua ngõ nhà thầy; Thầy vẫn còn ngồi soạn bài trong tiếng ho khan, lòng con nhói đau! Thầy đã tận tụy vì chúng con với mong ước duy nhất là sự thành đạt trong tương lai của những thế hệ mà thầy đã bỏ công dạy dỗ...

Thưa thầy! Đến bây giờ con mới hiểu được thì đã muộn rồi, tất cả đã làm phụ ơn thầy rồi! Con chợt khóc...Điều giản đơn cho là nhận ấy giản dị, bình thường lắm mà con đã vô tâm "không thuộc"!

Con xin thầy thứ lỗi, dẫu có muộn màng... Thầy ơi!

(st)

Post a Comment

Cám ơn phản hồi của bạn. Chúc bạn một ngày tốt lành và thường xuyên dành thời gian ghé thăm Blog mình nha!

Previous Post Next Post