Vượt lên số phận

Hoàn cảnh không bao giờ là nguyên nhân cho những hành động không đúng mực, tiêu cực hoặc sai trái

Một đứa trẻ sinh ra không có đôi chân, thì điểm cao nhất nó vươn tới được cũng chỉ đến ngang thắt lưng một người bình thường. 

Vượt lên số phận

Không ai có quyền chọn cho mình nơi sinh ra, có thể xuất phát điểm của bạn là số 0, nhưng không có nghĩa bạn sẽ bằng 0. Rất nhiều bạn trẻ luôn than thân trách phận, rằng sao mình không được sinh ra trong một gia đình giàu có, rồi luôn đổ thừa hoàn cảnh xuất phát điểm của mình mà không chịu cố gắng, nỗ lực. Cùng tham khảo hai mẫu chuyện bên dưới bạn nhé!

Xuất phát điểm của mỗi người

Một đứa trẻ sinh ra không có đôi chân, thì điểm cao nhất nó vươn tới được cũng chỉ đến ngang thắt lưng một người bình thường. Một đứa trẻ bình thường, nếu nhảy tốt, nó sẽ vươn đến được những chiếc lá của cái cành cây thấp nhất.

Và một đứa trẻ may mắn được bố mẹ để lại cho một chiếc thang, chỉ cần vươn tay ra nó đã có thể chạm đến những chùm quả ngọt trên cây cao mà 2 đứa trẻ kia thèm thuồng ao ước. Vậy để thấy, nền tảng xuất phát mà cha mẹ để lại cho con cái nó quan trọng đến nhường nào.

Và ngày trẻ, mình vẫn luôn nghĩ vậy, và vẫn thỉnh thoảng buồn vì điểm xuất phát của mình chẳng có gì nổi bật. Rồi tuổi đời ngày càng nhiều, ba mẹ người còn người mất, mình cũng gần chạm đến tuổi làm cha làm mẹ rồi. 

Va vấp nhiều, té ngã cũng nhiều, mình mới nhận ra điều quan trọng nhất cha mẹ để lại cho con cái không phải là cái thang, mà chính là cái ý chí phải biết vươn, biết nhảy, biết trèo, biết tự đứng lên khi ngã xuống ...

Đứa trẻ không chân biết phấn đấu sẽ có ngày nó xây được cho mình cái bục để vươn lên cành cây. Đứa trẻ lành lặn rồi sẽ học trèo để tự tìm đến trèo cái cây khác cao hơn, xum xuê trái hơn cái cây của đứa trẻ với cái thang ...

Một hoàn cảnh, hai cuộc đời

Hai đứa trẻ nọ có một người cha tối ngày say xỉn. Tuổi thơ của chúng trôi qua với hình ảnh một người cha rất đáng sợ mỗi khi nhậu say về. Năm tháng qua đi, hai cậu đã lớn và mỗi người có một cuộc sống của riêng mình.

Một nhà tâm lý học đi tìm thực tế cho bài nghiên cứu "Tác động của sự say xỉn" đã tìm đến hai người. Một người giờ đây đã trở thành phiên bản mới của cha cậu ngày xưa: tay bợm nhậu suốt ngày chìm trong bia rượu. Còn người kia lại là một trong những người đi đầu trong việc phòng chống bia rượu.

Nhà tâm lý học hỏi người đầu tiên: “Tại sao anh trở thành bợm nhậu?”

Và hỏi người thứ hai: “Tại sao anh lại tham gia phong trào bài trừ rượu bia?”

Thật là bất ngờ, cả hai cùng đưa ra một câu trả lời: “Có một người cha như vậy đương nhiên là tôi phải trở thành người như thế này rồi.”

Có ai đó đã từng nói: “Cảnh khổ là một nấc thang cho bậc anh tài, một kho tàng cho kẻ khôn khéo, một vực thẳm cho kẻ yếu đuối”. Hoàn cảnh không bao giờ là nguyên nhân cho những hành động không đúng mực, tiêu cực hoặc sai trái. Nó chỉ là lý do để những kẻ lười biếng, không có ý chí và tâm hồn hẹp hòi vịn vào đó tự bào chữa cho mình mà thôi.

Trong cuộc sống lẫn công việc, không có trở ngại nào lớn bằng việc bạn cho bản thân mình cái quyền được vấp ngã. Chính suy nghĩ của bạn, chứ không phải hoàn cảnh, viết nên cuộc đời mỗi người.

(st)