Chuyến hành trình mang tên là cuộc đời

Tất cả chúng ta đều đồng hành trên chuyến hành trình mang tên là cuộc đời. Hãy để mắt tới mọi người, luôn động viên và cùng họ vượt qua khó khăn!

Chuyến hành trình mang tên là cuộc đời

Chào mừng các bạn đang đến với Chuyên mục Câu chuyện cuộc sống trên Blog Nghề Nghiệp. Tôi là Thành HR sẽ đồng hành cùng bạn trong hành trình này. Và hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đọc những mẫu chuyện với chủ đề Chuyến hành trình mang tên là cuộc đời.

Khi một ai đó gặp bế tắc, hãy cùng nhau tìm một lối đi chứ đừng vì lợi ích cá nhân mà bỏ rơi họ để tìm cho riêng mình một lối thoát. Dù có bất kỳ khó khăn nào, bạn cũng hãy cùng nhau đương đầu với nó, mọi thứ chắc chắn sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Cùng tham khảo hai câu chuyện bên dưới bạn nhé!

Chuyện không của riêng ai

Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. "Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?". Con Chuột Tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột..

Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!“

- Chị gà cục ta cục tác chạy tới: "Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì với tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột.“

Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: "Anh Heo ơi, trong nhà ta có một cái bẫy Chuột". Anh Heo tỏ ra thông cảm: "Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú".

Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác Bò một lần nữa trấn an: "Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi chẳng thể giúp gì". Chuột lẳng lặng bước vào nhà. Lòng buồn thỉu buồn thiu, một mình nhìn cái bấy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.

Thế rồi đêm nọ, một tiếng động vang lên trong ngội nhà, hệt như tiếng sập bẫy. Vợ của bác nông dân chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không. Trong đêm tối, loạn cha loạn choạng, bà đã bị một con rắn độc cắn khi bà mon men tới cái bẫy vốn đang sập vào đuôi con rắn.

Bác nông dân nhanh chóng đưa vợ vào trạm xá. Khi về nhà, bà đã bị sốt, mọi người đều biết rằng ăn cháo có thể giảm cơn sốt, vì thế bác nông dân bắt chị Gà mần thịt để nấu cháo cho vợ.

Thế nhưng bệnh tình vợ ông cũng không giảm. Bạn bè ông và xóm giềng đã tới thăm hỏi, để thiết đãi họ, ông đã mần thịt anh Heo.

Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ ông đã qua đời. Nhiều người đến lễ tang và vì thế bác nông dân đã mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách, những người đã rất quan tâm tới gia đình ông.

Học cách vượt qua lỗi lầm

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị bắt. Dân trong làng đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự “ST, có nghĩa là quân trộm cắp (viết tắt từ chữ stealer).

Không chịu nổi sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế nhưng, sau bao nhiêu năm trôi qua anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về ý nghĩa hai chữ “ST” đáng nguyền rủa này.

Còn người em, sau sự việc đó đã tự nói với bản thân mình: “Người ta đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại”. Thế là anh tiếp tục ở lại xứ sở của mình, hàng ngày vẫn đón nhận sự xa lánh và dè bỉu của mọi người, nhưng anh vẫn mỉm cười như một sự đối diện với sai lầm đã từng làm của bản thân. 

Thời gian trôi qua, anh cố gắng làm ăn và tích luỹ, anh đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người khác với tất cả những gì mình có thể. Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai mẫu tự “ST” vẫn còn in dấu trên vầng trán anh.

Rồi rất nhiều năm sau đó, có một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa hai mẫu tự ST này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là người thánh thiện (saint)”.

(st)