Cách thay đổi thói quen của bản thân

Khi thay đổi một thói quen khi cần thời gian và độ trễ nhất định để thích nghi

Câu chuyện vui về việc đổi kiểu giày, nhưng mình nghĩ nó sẽ có ý nghĩa quan trọng hơn cho mình và cho bạn trong những tình huống to lớn và quan trọng hơn.

Cách thay đổi thói quen của bản thân

Trước giờ mình luôn cảm thấy khó khăn khi đi mua giày, đặc biệt là giày Tây đi làm bởi vì chân nhỏ luôn phải chọn size bé nhất. Và đôi khi vẫn bị rộng nên hơi ít sự lựa chọn. Biết điểm yếu là vậy nên mình luôn chọn loại giày cột dây, để có hơi rộng thì nó vẫn không bị tuột chân.

Thường thì khoảng 1.5 - 2 năm mình mua lại một đôi giày Tây. Lý do mình dùng hơi lâu hỏng vì mình thích chọn của các hãng có chất lượng và bền như Giày Đông Hải, Vina Giày hoặc một vài shop hàng nhập uy tín. Nên tính ra đến bây giờ ít nhất cũng có hơn 15 năm kinh nghiêm đi mua giày, tương đương khoảng từ 8 đến 10 đôi.

Và mình cũng không thuộc type người hay thay đổi và chạy theo mốt, nên tiêu chí chọn giày của mình khá đơn giản: phải bền một chút để không bị rớt gót khi đi ở những địa hình xấu, không quá màu mè và nhìn đừng quá già là được, mang vào phải có cảm giác thoải mái...

Vậy mà lần này lại phạm sai lầm lớn. Đó là trong một lần gần đây đi mua giày, mình lại thấy thích thích một đôi đó, thử qua thử về 3 lần thì mình quyết định mang em ấy về đồng hành cùng mình trên mọi nẻo đường. 

Trải nghiệm cùng đôi giày mới

Ngày đầu tiên mang đi làm mình mới phát hiện ra là nó không hợp với mình, đi vài bước là bị tuột do rộng. Nguyên nhân là do giày xỏ mà không có cột dây, xác định là xong cmnr. Không biết sao lần này mình quên mất tiêu chí quan trọng nhất và là yếu tố đầu tiên khi ra quyết định mua giày là phải mua giày cột dây.

Sau đó ráng đi thêm một ngày nữa coi có vớt vát được gì không? Kết quả là vẫn không ổn. Rồi nghe lời mọi người mua miếng lót, chêm gót hết 80k nhưng vẫn không khả quan hơn mà còn có vẻ dễ tuột hơn nữa. Hiazz, hết đường cứu chữa rồi.

Chiều nay lại có giờ học, khi đi làm ngồi một chổ không sao chứ mang giày đi lếch lếch là không ổn rùi. Ngồi suy nghĩ tí, mình quyết định lột luôn cả hết 2 miếng lót ra quăng vào sọt rác, rồi thử đi tới đi lui lại như đôi giày mới mua. Lần này lại cảm thấy lại dễ chịu và không đến nổi nào, có thể đi lại như bình thường khoảng gần 90%. Thế là quyết định tiếp tục sử dụng.

Rõ ràng là hai hôm trước đã rất khó chịu và gần như là sẽ định tìm ai đó sang nhượng lại chứ không thể nào sử dụng được nữa? Sao bây giờ lại thấy vẫn còn chấp nhận được trong ngưỡng cho phép? Có lẽ do chính suy nghĩ của mình đã thay đổi.

Thói quen hay là không chấp nhận cái mới?

Do chính mình mua, tự chọn và đã thử, sau đó lại cảm thấy không hài lòng nhưng không thể đổi được vì đã lỡ xé tem và sử dụng một ngày rồi. Cảm giác khó chịu của ngày đầu tiên sử dụng là có thật vì đã quen xài giày cột dây, chắc chắn và ôm chân hơn nên khi đổi sang loại xỏ vào chưa quen và chưa chấp nhận cảm giác tuột tuột đó.

Ngày thứ hai đã tìm cách xử lý vấn đề nhưng có vẻ không hợp và không đạt được như kỳ vọng mong đợi, nên cảm giác lúc này là càng tệ hại hơn. Kết quả là chấp nhận bỏ cách xử lý này để tìm phương án khác.

Trong lúc chưa tìm ra phương án mới, trước khi quyết đinh thanh lý thì quyết định thử sử dụng lại một lần nữa kiểu như vớt vát cú chót. Và may mắn thay là cảm thấy không đến nổi tệ, có thể chấp nhận được. Có khi nào do tiếc tiền, kkk (Cái này nói thêm cho vui).

Tóm lại, có thể do khi thay đổi một thói quen nên cần thời gian và độ trễ nhất định để thích nghi. May thay là mình chưa bỏ luôn đôi giày từ lần sử dụng đầu tiên và vẫn còn xử lý được nên chưa gây ra điều tiếc nuối thứ hai.

Câu chuyện vui về việc đổi kiểu giày, nhưng mình nghĩ nó sẽ có ý nghĩa quan trọng hơn cho mình và cho bạn trong những tình huống to lớn và quan trọng hơn.