Sống tốt hơn mỗi ngày

Tích lũy kinh nghiệm và trải nghiệm cho những bước tiến xa hơn trong công việc và cả cuộc sống.

Theo mình, dù công việc bạn đang làm là gì, thu nhập bao nhiêu, khi bạn đã chọn thì hãy làm tốt nó. Đồng thời, phải cố gắng hôm nay phải tốt hơn hôm qua một chút.

Sống tốt hơn mỗi ngày

Chào mừng các bạn đang đến với series các bài viết về Câu chuyện cuộc sống của Blog Nghề Nghiệp. Tôi là Thành HR sẽ đồng hành cùng bạn trong hành trình này. Và chủ đề mà chúng ta cùng nhau tìm hiểu ngày hôm nay là Sống tốt hơn mỗi ngày.

Mình thấy nhiều người đi làm (không phải là số đông) thì dù lương cao hay lương thấp, họ vẫn chi tiêu rất thoải mái mà không biết được là mình đang có bao nhiêu tiền và có đủ đến kỳ nhận lương tiếp theo hay không. Mà lỡ có thiếu thì mượn rồi lãnh lương trả lại cũng chả sao. Họ không có thói quen tích luỹ một ích, vì họ còn đi làm ra tiền mà.

Suy nghĩ này không hề sai tí nào, chỉ là chưa đủ thôi. Vì chắc chắn sẽ có những sự cố bất ngờ trong cuộc sống mà họ chưa lường trước thôi. Chỉ ví dụ đơn giản là nếu vô tình ngày mai bạn mất việc làm, không còn khoản thu nhập cố định thì sẽ xoay sở thế nào?

Theo mình, dù công việc bạn đang làm là gì, thu nhập bao nhiêu, khi bạn đã chọn thì hãy làm tốt nó. Đồng thời, phải cố gắng hôm nay phải tốt hơn hôm qua một chút. Tích lũy kinh nghiệm và trải nghiệm cho những bước tiến xa hơn trong công việc và cả cuộc sống.

Và câu chuyện cuộc sống hôm nay mà mình kể cho bạn nghe cũng tương tự như tình huống trên, và tự nhìn lại bản thân để xem cần thay đổi gì không bạn nha!

Ngày xửa, ngày xưa...

Có hai vị hoà thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi khá gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông rất đẹp và có nước đầy đủ quanh năm, trong veo, mát lành. Mỗi ngày, họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, gặp nhau lâu ngày họ trở thành bạn bè khá thân thiết. 

Tuy nhiên, hai người lại có hai tính cách hơi khác nhau. Vị hòa thượng ở ngọn núi bên trái luôn cố gắng gánh đầy nhất có thể trong mỗi lần. Còn vị kia thì ngược lại, chỉ lấy đủ dùng cho một ngày hôm đó. Vị hoà thường ở núi bên trái lấy làm thắc mắc, thì vị kia trả lời rằng: Vì con sông có cạn đâu, mai ta lại đi lấy tiếp cũng được mà.

Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị hoà thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước nữa. Vị hoà thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: “Có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm và lấy nước đi về như thường nhật. 

Nhưng không ngờ, qua ngày hôm sau vị hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước. Một ngày, hai ngày, rồi ,ột tuần trôi qua, vị hoà thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “Bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”

Ông vượt qua hết ngọn núi bên kia và cũng tới nơi. Nhưng khi đến thăm người bạn già nhiều năm của mình, ông ta thật kinh ngạc vì không giống như những gì ông tưởng tượng ra mấy ngày nay. 

Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa rất khoan dung và thư thái, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ bèn hỏi thăm: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước à?”

Người bạn dẫn ông ta đi tham quan nơi ở và tu tập của mình, rồi dẫn ra sân sau của chùa. Ông chỉ vào một cái giếng nước và nói: “Hơn mười năm đi lấy nước, mỗi ngày sau khi làm xong thời khoá, tôi đều dành thời gian đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. 

Và thật may mắn là nay tôi đã đào đã đến mạch nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”. Vị hòa thượng kia bỗng nghĩ về một ngày hạn hán hoặc sức khỏe không còn đủ để gánh nước.

(st)